Trường Mầm non số 2 Mường Pồn: Kiên cường gieo chữ sau lũ dữ

Our Blog

Giữa núi rừng biên giới Điện Biên, nơi những con đường đất ngoằn ngoèo, nơi mưa lũ từng khiến cả bản làng chìm trong hoang tàn, có một ngôi trường nhỏ vẫn sáng đèn. Đó là Trường Mầm non số 2 Mường Pồn – nơi không chỉ dạy chữ, mà còn dạy những bài học về nghị lực, tình người và sự kiên cường.

Vượt gian khó để gieo mầm tri thức

Trường Mầm non số 2 Mường Pồn nằm trên địa bàn xã biên giới đặc biệt khó khăn của huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên. Với ba điểm trường rải rác ở các bản làng xa xôi, việc đi lại mỗi ngày của giáo viên chẳng khác nào vượt núi băng rừng. Vào mùa mưa, con đường đến lớp nhiều chỗ trơn trượt, lầy lội, có đoạn phải lội suối. Giao thông cách trở, dân cư phân tán khiến việc huy động trẻ đến lớp là một “bài toán khó” kéo dài nhiều năm.

Thế nhưng, thầy cô nơi đây vẫn không bỏ cuộc. Năm học 2024–2025, trường duy trì ổn định 161 học sinh – 100% là con em đồng bào dân tộc thiểu số. Đặc biệt, tỷ lệ trẻ mẫu giáo 5 tuổi đến lớp đạt tuyệt đối: 47/47 em. Không chỉ giữ vững sĩ số, trường còn tổ chức dạy bán trú, phối hợp với trạm y tế xã chăm lo sức khỏe và chế độ dinh dưỡng cho các bé.

Nhờ thực đơn khoa học, bữa ăn đủ chất và sự chăm sóc tận tình, 97,5% trẻ có chiều cao và cân nặng đạt chuẩn. Chỉ còn 2,5% trẻ suy dinh dưỡng thể nhẹ – một kết quả đáng tự hào giữa muôn vàn thiếu thốn.

Bản lĩnh trước thiên tai

Năm 2024 là một năm không thể nào quên với người dân Mường Pồn. Chỉ trong vòng vài tháng, họ liên tiếp đối mặt với thiên tai. Tháng 5, một trận mưa đá bất thường tàn phá ruộng nương, xóa sạch công sức cả mùa vụ. Những gia đình vốn đã nghèo, nay lại thêm cơ cực.

Thế nhưng đó chưa phải là đỉnh điểm. Đêm 24 rạng sáng 25/7/2024, một trận lũ quét lịch sử tràn qua xã Mường Pồn, để lại hậu quả nặng nề chưa từng có: 25 ngôi nhà bị cuốn trôi, 26 nhà ngập bùn đất, 90 hộ bị thiệt hại ở nhiều mức độ, 4 người chết, 3 người mất tích, 7 người bị thương. Giao thông bị chia cắt, cầu đường bị cuốn trôi, nước sinh hoạt ô nhiễm nghiêm trọng.

Ngôi trường nhỏ cũng không tránh khỏi tàn phá. Hai cây cầu dẫn vào điểm trường bị lũ cuốn mất, đường vào trường sạt lở nghiêm trọng, bùn đất ngập kín sân và phòng học. Gần như toàn bộ bàn ghế, tài liệu giảng dạy, trang thiết bị bị hư hỏng hoặc trôi mất theo dòng nước.

Khi lũ vừa rút, khung cảnh trường học chỉ còn lại là một khoảng lặng hoang tàn, trống vắng. Giáo viên không thể đến trường, học sinh bị cô lập. Câu hỏi lớn nhất lúc ấy là: “Liệu ngày khai giảng có thể diễn ra đúng kế hoạch?”

Cùng nhau vực dậy mái trường

May mắn thay, giữa lúc khó khăn nhất, tinh thần đoàn kết đã thắp lên tia hy vọng. Ngay sau lũ, chính quyền huyện Điện Biên đã huy động công an, bộ đội và các lực lượng tại chỗ đến hỗ trợ nhà trường và người dân. Những cây cầu tạm được dựng lại, đường sá được khai thông bước đầu.

Không chỉ có sự vào cuộc của chính quyền, Trường Mầm non số 2 Mường Pồn còn nhận được sự quan tâm sâu sắc từ cộng đồng. Bí thư Tỉnh ủy Trần Quốc Cường đã trực tiếp hỗ trợ 36 học sinh có hoàn cảnh khó khăn với những phần quà thiết thực. Nhiều tổ chức, cá nhân, đoàn thiện nguyện từ khắp nơi đã không ngần ngại đường sá xa xôi, gửi về trường sách vở, quần áo, chăn ấm, dụng cụ học tập. Ngay cả những giáo viên ở trường bạn cũng góp công góp sức, như cô hiệu trưởng Vũ Thị Mai Thanh (Trường Mầm non Noong Hẹt), người đã kết nối một đoàn từ thiện mang nhu yếu phẩm đến tận nơi.

Và đặc biệt nhất – chính là những “chiến binh thầm lặng” mang tên giáo viên Mầm non số 2 Mường Pồn. Chỉ vài ngày sau khi lũ rút, họ đã trở lại trường, bắt tay dọn từng đống bùn, kê lại từng chiếc bàn, lau từng quyển sách còn sót lại. Ngày 1/8, dù con đường đến trường vẫn lầy lội, họ vẫn vượt suối bằng cầu tre, tranh thủ từng giờ để trang trí lại lớp học, sẵn sàng cho ngày tựu trường đúng hẹn.

Biểu tượng của ý chí vùng cao

Giữa thiên tai, mất mát và thiếu thốn, điều kỳ diệu nhất vẫn là lòng người. Tập thể giáo viên và học sinh Trường Mầm non số 2 Mường Pồn đã cho thấy một bài học lớn: khi có tinh thần trách nhiệm, có lòng yêu nghề và tình yêu thương, không có gian khó nào là không thể vượt qua.

Ngôi trường nhỏ ấy không chỉ là nơi dạy học, mà còn là biểu tượng sống động của tinh thần “gieo chữ” vùng cao. Mỗi ngày đến lớp là một hành trình không dễ dàng, nhưng thầy cô vẫn chọn ở lại, vẫn tiếp tục “ươm mầm” cho thế hệ tương lai.

Câu chuyện của Trường Mầm non số 2 Mường Pồn không chỉ là một bản tin giáo dục. Đó là lời nhắc nhở về sức mạnh của lòng người, về sự hy sinh thầm lặng của các thầy cô vùng khó. Và hơn hết, là minh chứng rằng: dù thiên tai có thể cuốn trôi mọi thứ, nhưng sẽ không thể cuốn trôi được niềm tin vào tri thức và tình người.